Quá Vãng

Trông về kỷ niệm biết tìm đâu
Cái cõi tình yêu chẳng sợi sầu
Thuở ấy duyên nồng đơm cõi lạc
Bây giờ ái vợi để trời ngâu
Làm cho khắc khoải niềm mơ đậu
Khiến phải âm thầm nỗi lặng sâu
Hỡi nuộc ân nguyền sao tỏ thấu
Còn chi quá vãng buổi hoen mầu

Phượng Quỳnh

Trò chuyện cùng chủ bút:

Có 0 bình luận.