Mịt Mờ

Âm thầm quạnh quẽ lén về đây
Để buốt dòng tương lặng lẽ nầy
Rã rượi ơ thờ xa xót bủa
Im lìm mệt mỏi ngỡ ngàng vây
Còn chi ánh lửa ân tình đượm
Đã hết mùa thương kỷ niệm đầy
Vọng cổ canh sầu tê tái não
Tan thề rã ước mịt mờ mây

Phượng Quỳnh

Ao Ước

Dáng tròn lủng lẳng của hình em
Mới phớt trông qua đã ứa thèm
Góc rẩy thơm lừng trong vị sữa
Bên hồ dậy nức giữa mùi kem
Trung niên mê mệt cơn khao khát
Lão tử lơ thơ giấc tưởng mèm
Vành vạnh trăng ngà ôi mũm mĩm
Bao người ao ước dịp dòm xem

Phượng Quỳnh

Cảm Vọng

Tình thơ bạn hỡi ngào hương tấm
Mãi khoả trong lòng xoa dịu đấm
Ánh lửa bằng kim dậy cõi trầm
Vầng trăng kỷ niệm đùa men giấm
Thòng mơ hạ bút viễn phương tầm
Gởi mộng trao vần thi hữu gấm
Diệu ngát lời hay chữ phả thầm
Trần gian cảm vọng nào ai cấm

Phượng Quỳnh

Thơm Thảo

Nghiêng lòng thảnh thót giọt hoài thu
Như vẫn bên người mộng biếc chu*
Ước mãi duyên tình thanh sắc phủ
Mong hoài ái cảm biếc trời du
Đừng cho ân nghĩa nhoè ô xú
Chớ để tin yêu phải nhạt mù
Nguyệt lão tơ hồng đà kết tụ
Muôn đời thơm thảo tựa hương nhu

Phượng Quỳnh

Ghi Lòng

Giữ mãi tim nồng nét tuổi xanh…
Cùng nhau tâm sự thoả bao tình
Dù xa vạn nẻo lòng luôn nhớ
Dẫu bận nghìn phương dạ chẳng đành
Chén rượu kim bằng vui buổi hiệp
Lời thơ bạn hữu chúc công thành
Ngày mai tung cánh về trăm ngã
Vẫn mãi ghi lòng sắc đượm thanh

Phượng Quỳnh

Mộng Hương

Hương trầm kỷ niệm mãi hoài tươi
Phượng đỏ duồng mơ giữa dáng người
Ngớ ngẩn câu vần lưu niệm hỡi
Âm thầm thơ thẩn nghĩa tình ơi
Chi còn bảng phấn tưng bừng cõi
Đã lặng cô trò mải miết khơi
Mỗi nẻo chia lòng tan tác cội
Thì xin phảng phất mộng hương đời

Phượng Quỳnh

Nồng Duyên

Thao thức ơi người có hiểu ta
Quẩn quanh đi lại giữa gian nhà
Nàng trôi về phía miền hương lạ
Kẻ ở lặng lòng thuở ái xa
Có phải lơ tình mờ tịt cá
Hay thì lãng mộng biệt biền gia
Mà đem gừng muối vào ân giả
Khiến cõi nồng duyên nhợt sắc nà

Phượng Quỳnh

Quá Vãng

Trông về kỷ niệm biết tìm đâu
Cái cõi tình yêu chẳng sợi sầu
Thuở ấy duyên nồng đơm cõi lạc
Bây giờ ái vợi để trời ngâu
Làm cho khắc khoải niềm mơ đậu
Khiến phải âm thầm nỗi lặng sâu
Hỡi nuộc ân nguyền sao tỏ thấu
Còn chi quá vãng buổi hoen mầu

Phượng Quỳnh

Nỗi Niềm

Thẳm vắng buồn tênh giữa một mình
Nên đành nín lặng giả làm thinh
Triền xưa thuở nọ rèn tâm tính
Dốc cũ ngày nao phả cội tình
Có phải hoang đường mơ cõi định
Hay là huyễn ảo mộng lầu xinh
Mà đem kỷ niệm vào miên vĩnh
Để nỗi niềm đau chạnh nuối hình

Phượng Quỳnh

Sao Đành

Thờ ơ mải miết nỡ sao đành
Khiến dạ ông trời cũng phải ganh
Hãy mở lòng yêu ngồi sát cạnh
Thêm tràn sắc lịm phả vờn quanh
Xa hờn để ái đừng nơi quạnh
Chớ dỗi cho tình lộng nẻo thanh
Vũ khúc nghê thường vang diệu cảnh
Thờ ơ mải miết nỡ sao đành

Phượng Quỳnh